Bây giờ giáo dục lờ mờ không có tương lai có thể được thấy rõ ràng, tôi buộc phải quan tâm nhiều về sự giáo dục cho các thanh niên vì tôi là cha của ba đứa con đang còn trong tuổi thiếu niên.Tôi suy nghĩ rằng tôi có thể làm một điều gì đó ích lợi cho việc giáo dục chúng, nhưng đã nhanh chóng gặp sự hạn chế ở nơi sức lực của tôi. Tôi nhận biết được tôi không thể dẫn dắt lòng của chúng.Tôi cảm thấy rất là cảm ơn IYF đã chịu trách nhiệm huấn luyện và dạy dỗ các thanh niên trong những ngày nghỉ trong mùa hè và mùa đông, và giúp đỡ họ để cho có được một đời sống đúng đắn và ngay thẳng. Khi IYF tổ chức những chương trình rất vui, bổ ích và có tính giáo dục, tôi thấy tấm lòng ngỗ ngược của những người tham dự các chương trình đó đã được thay đổi bởi Ngôi Lời và được đỡ dậy bởi ý muốn của Đức Chúa Trời.
Khi thấy điều nầy, tôi không có nghi ngờ rằng sự thành lập IYF là ý muốn của Đức Chúa Trời, cho nên, Ngài sẽ bắt đầu và hoàn thành công việc của Ngài, không phải là tôi, là người không có gì trước mặt Ngài. Đó là tại sao tôi không miễn cưỡng gì khi chấp nhận địa vị Chủ Tịch IYF khi ban điều hành đề nghị tôi địa vị nầy. Tôi cũng cảm thấy rất cảm ơn và vui mừng vì tôi đã được ban cho cơ hội để làm việc của một người thầy trong nhóm sinh viên mùa đông vừa qua. Mặc dầu tôi chỉ là một thương gia nhưng tôi muốn làm một công việc mình đã chờ đợi từ lâu rồi, đó là một công việc rất có ý nghĩa. Bây giờ tôi tin rằng IYF thật là một công việc vĩ đại và vinh hiển của Đức Chúa Trời, là việc tôi được sử dụng như một dụng cụ nho nhỏ để dẫn dắt các thanh niên trên cả thế giới có được một con đường công bình và đúng đắn mà Chúa của chúng ta hài lòng.